Mong má sẽ viên mãn tuổi già sống lâu với tụi con nghe má
Má không ngại khó khổ lăn lộn với đời để nuôi tụi con lớn khôn. Nhớ lúc nhỏ nhà mình nghèo khổ má một nách nuôi 4 đứa con, con thích nhất mỗi sáng theo má ra chợ phụ má bán chè, con được ăn chè thoải mái mà không tốn tiền, còn ba thì xách đồ nghề ra đầu đường sửa xe đạp, nhà mình nghèo nhưng được cái vui vẻ.
Rồi má cũng gặp được quý nhân viện trợ nhà mình xây sửa đẹp và anh em tụi con cũng có cuộc sống tốt hơn. 24h@24h. Rồi biến cố cũng xảy ra, má làm ăn thất bại bị bể nợ, xét cho cùng lúc sướng cùng hưởng lúc khổ thì mình má gánh chịu, nhưng ba đã không thông cảm san sớt mà ngược lại ba còn đánh đập chửi mắng má, thật khổ thân cho má.
Com. Má cưới vợ cho anh hai thật lớn thật rình rang nhưng rồi hôn nhân của vợ chồng anh hai vỡ lẽ má lại buồn, vết chân chim lại hằn lên đôi mắt của má. Con thương má, con ăn năn vì đã không nghe má.
Đến lượt con lấy chồng cũng chẳng khá giả gì, cộng với công việc làm ăn của con cũng không ra sao, thứ gì cũng xin má chi viện hết, đến giờ này tụi con có gia đình hêt rồi nhưng vẫn làm khổ má nhiều.
Con yêu má! *** Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌ NH , những BÀI THƠ do bạn viết về những người nhà yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu. Vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!.
Mong má sẽ viên mãn tuổi già sống lâu với tụi con nghe má (Ảnh minh họa) Ra chợ má buôn bán đủ thứ từ bánh bèo, bánh hỏi, ốc um. Con nhớ hồi đó cứ đến gần tết là má làm đủ loại bánh mứt, cả nhà mình sực nức mùi thơm của rim mứt, còn ba thì lo sửa soạn cây cảnh để đón tết, tụi con thì nô nức ngồi bên xem má đúc bánh thuẫn, lúc đó gia đình mình hạnh phúc lắm.
Lúc đó má ao ước nếu có tiền má sẽ sửa lại mái ngói cho bớt dột hơn, tụi con lúc đó bé xíu có biết gì đâu, nghe má nói thế chỉ biết coi và nhìn nhận giá có phép màu.
Con nhớ lúc trời mưa bão nhà mình dột nát hết, chỉ còn chiếc giường là che tấm bạt không dột mà thôi, 5 mẹ con chen chúc vô chiếc giường mà thật ấm áp tình mẹ. Má nấu ăn rất ngon, món gì má nấu cũng ngon hết, má cứ làm việc quần quật hàng ngày mà không hề than vãn nửa lời. Rồi cha mẹ cũng ly dị, ba về quê nội đi thêm bước nữa, ba bỏ mấy mẹ con bơ vơ giữa đống nợ nần và đói khổ nghèo túng, nhưng má không nản chí, má đã gượng dậy buôn bán chống chèo nuôi mấy con.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét